dd/mm/yyyy

Ngỡ ngàng mùa hoa phượng đỏ

Mùa hạ về với những tiếng ve ngân như khơi mào, hoa phượng đỏ bùng cháy, bằng lăng tím đẫm tâm hồn, vương rơi trên sân trường…

Sớm mùa hạ, trời trong veo nhưng phía xa trên những đỉnh núi sương mù vẫn vấn vít. Theo xuống chân núi, qua những vườn ngô, sương thấp xuống, cái lạnh vẫn vấn vương như tấm voan mỏng, một cánh chuồn kim từ đâu bay tới, chấp chới, ngập ngừng toan đậu trên những búp ngô rồi bay mất. Phải rồi, sương mù xuống núi, hôm nay nắng hửng, những tiếng ve ngân như khơi mào, báo hiệu mùa hoa phượng đỏ đã về, tiếng vịt kêu ngoài bãi nước như giục mặt trời nhô lên.

Làng tôi hiện ra trong ngày mới vào hè có gì là lạ, rạo rực bàn chân. Mùa hè về qua từng con ngõ, những cành cây vươn sang vườn nhà bên kết tán che bóng mát, những tay bầu, tay bí tìm đến mà vấn vít, đơm hoa, kết quả lúc lỉu trên cành.

Khi giọt mồ hôi đục ngầu rớt xuống cỏ, hòa lẫn vào giọt sương trong veo, cũng là lúc bầu trời quê xanh cao hơn, tiếng chim chào mào rừng hót giữa ban trưa như vút lên thăm thẳm. Mùa hè đến, không được đắm mình giữa đất trời, cây cỏ, thật tiếc.

Những con phố rực màu hoa phượng đỏ (ảnh: BVP)
Những con phố rực màu hoa phượng đỏ (ảnh: BVP)

Nhớ ngày xưa bé, vào mùa hoa phượng đỏ, tuổi thơ của tôi là những trưa nắng tháng tư đầu trần chân đất, rong chơi. Lũ trẻ chúng tôi háo hức mùa hè hơn là Tết, bởi chỉ có khi ấy, thiên nhiên mới thực sự bừng lên muôn sắc hoa tươi xanh trên khắp núi đồi, sông, hồ, vườn tược. Những tán cây như “hoàn hồn” sau những đợt giá rét dài. Lá xanh biết gửi lời qua tiếng khèn môi, đàn ong vo ve đi kiếm mật, những cánh bay đan dệt một khu vườn. Mùa hạ đến ồn ã, đầy sinh lực mà cũng mới mẻ như chưa từng gặp.

Mùa hạ năm nay tôi thành người nhàn rỗi, mấy cuốn sách cũ đã quăn mép cũng không đọc nữa. Bởi đây là mùa hạ cuối cùng tôi chia tay tuổi học trò, tuổi thơ của tôi, chỉ còn những bông phượng, bằng lăng vẫn luôn nở trong sân trường vắng lặng. Dưới những mái tranh, trên cái bục giảng được quây bằng tre đực đóng cọc là những dấu chân còn hằn vết dép nhựa của thày, cô giáo trong những ngày mưa gió. Tan học, trời nổi cơn giông, xua đi sự sợ hãi và sốt ruột, thày lại gọi chúng tôi vào lớp giải một bài toán khó. Nhìn vào ô cửa liếp tre, tưởng như có một bài thơ mùa hạ đã được viết ra lặng lẽ như thế đó.

Thế rồi những tiếng ve ngân như khơi mào, mùa hoa phượng đỏ bùng cháy, bằng lăng tím đẫm tâm hồn bao người. Những tà áo dài bay trong lần cuối đến trường, mùa hạ đến trong ngỡ ngàng và hân hoan, mùa của sức sống và tình yêu giữa cuộc đời này.